Từ khi sinh ra lớn lên và lập gia đình, đến khi tuổi gần xế chiều. Có bao giờ bạn tự hỏi: Ta đến thế giới này để làm gì không? Chẳng lẽ Ta đến đây để ăn ngủ đi làm đi chơi rồi chết đi sao? Nếu vậy ta đâu có khác gì con vật. Vậy ta đến đây để làm gì và mục đích sống là gì đây?
-
Vòng luân hồi sinh tử của chúng sanh quá khủng khiếp, chúng ta đã xa nhà quá lâu rồi, lâu đến mức ngay cả Đức Phật, một bậc toàn giác chánh đẳng chánh giác cũng không thể nhớ hết kiếp đầu tiên. Thế nên ta mới thấy nó khủng khiếp đến mức nào. Khi chúng ta được thân người này thì đã là một sự hy hữu và vô cùng khó lắm mới có được sau khi đã trải qua không biết bao nhiêu kiếp luân hồi, lúc thì làm súc sanh, lúc thì ở địa ngục, lúc thì ngạ quỷ…vv. Thế nhưng khi được thân người rồi chúng ta sống vô minh tham sân si tạo biết bao nghiệp bất thiện, để rồi khi chết đi, ta phải lãnh quả báo cho những gì ta đã làm, và rồi lại tiếp tục trôi lăn trên dòng sông sinh tử bất tận.
-
Bạn được sinh ra trên cõi đời này và theo thời gian thì đi học, đi làm rồi lập gia đình sinh con rồi già rồi bệnh chết. Từ ông bà cha mẹ ta, những người ta từng biết đều đi theo vòng lập này mà không ai khác hơn. Có bao giờ bạn tự hỏi ta là ai và đến đây để làm gì, chẳng lẽ ta đến đây để sống và cũng đi theo từng bước như trên sao?
-
Đức Phật nói về dục vọng và lục trần - sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp. Sự ham muốn hạnh phúc, đau khổ, tốt, xấu, v.v... dẫy đầy khắp nơi! Sắc - có cảnh tượng nào có thể sánh được với cảnh tượng một phụ nữ. Không phải vậy sao? Một người đàn bà đẹp không làm cho bạn muốn nhìn sao? Một người với thân hình hấp dẫn vừa đi ngang qua - bạn nhìn sững!
-
Tác ý là sự quyết định của tâm. Tác ý có thể xấu hay tốt, thiện hay bất thiện.
Tác ý sanh lên trong lúc nào? Tác ý có thể sanh lên từ cảm giác nhưng cũng có thể sanh lên từ sự suy tưởng hay suy nghĩ của mình.Như vậy, làm thế nào để biết chắc chắn đó là tác ý?
-
Để có được thân người như hiện nay thì trong vô lượng kiếp trước ta đã nỗ lực tu tập rất nhiều, và nhiều thiện duyên ở một kiếp nào đó mà ta đã tu tập nên kiếp này ta mới được thân người. Thế nhưng chúng ta lại không biết trân quý và để kiếp người trôi qua một cách lãng phí như bao kiếp đã trôi qua.
-
Vũ trụ bao la rộng lớn, vũ trụ luôn vận hành theo quy luật của nó, bất di bất dịch, mọi thứ đều tự động và rất chính xác. Dưới đây 7 Định luật quy luật lớn của Vũ Trụ:
-
Tính chất của Pháp nơi mỗi người chúng ta là giống nhau. Nhưng trên hiện tướng mỗi người đều khác. Tất cả vật chất (28 sắc pháp) cuối cùng chỉ còn là yếu tố đất, nước, lửa, gió và hư không (trong kết cấu của đất, nước, lửa, gió luôn có khoảng không). Do đó, hư không là môi trường để đất, nước, lửa, gió có sự cấu tạo.
-
Trong cuộc sống, ta thường hay lo lắng về việc giữ gìn danh tiếng, hình ảnh, và địa vị của mình trước người khác. Chúng ta nỗ lực tạo dựng một “bên ngoài” hào nhoáng, không tỳ vết để được người đời tôn trọng, yêu quý, hay nể phục.
-
Nguồn gốc của sinh tử luân hồi là do vô minh, vô minh duyên hành, và hành tạo nghiệp, hành ở đây là hành động nói năng thể hiện qua sắc thân này. Chúng ta tham lam, sân hận, si mê một cách vô thức nên đã vô tình tạo nghiệp mà ta không hề hay biết.
-
Đạo sư Gungthang Tenpe Donme nói rằng: Tái sinh làm người, được một lần này, là sống với nguy cơ sống lãng phí, không đạt đến được với mục tiêu của kiếp người. Xin hãy giữ chặt lời khuyên khẩn thiết này! Chúng ta lấy năm hợp thể, hoặc lấy tâm của mình, để mà cảm nhận về “cái tôi.” Chúng ta luôn tự nhiên cảm thấy “tôi muốn vui, tôi không muốn khổ,” nhưng lại cứ mãi chạy theo hạnh phúc và khổ đau trước mắt, lầm lẫn cho rằng đây là hạnh phúc khổ đau vĩnh cửu, vì vậy mà chỉ biết theo đuổi hạnh phúc của đời này, nhất là loại hạnh phúc vật chất.
-
Trong giáo lý đạo Phật, Bát Phong (Attha Dhammā Loka Dhamma) là một khái niệm hết sức thiết thực và sâu sắc, mô tả tám trạng thái, hoàn cảnh thế tục mà bất kỳ người nào cũng phải đối mặt trong đời. Hiểu và thực hành đối với "tám ngọn gió" này là chìa khóa để phát triển sự an lạc, tĩnh thức và giải thoát thật sự.
-
Khi nào tâm hết vô minh, hết hôn mê, hết si mê chấp trước cho rằng ngũ uẩn này là mình và không còn tham ái, không còn thèm khát, không còn ái luyến đối với những thân ngũ uẩn vô thường như vầy thì sanh tử mới được chấm dứt, phiền não mới được chấm dứt và khổ mới được chấm dứt.
-
Người tự do là người làm bất cứ việc gì cũng đều làm chủ được mình, thấy rõ chính mình mà không bị ngoại cảnh lôi kéo.
-
Đã vô lượng kiếp đi qua và bây giờ chúng ta bị chi phối bởi vô thường luân hồi sinh tử. Bạn có nhận ra điều này không? Chúng ta đã rời xa nhà quá lâu rồi.
-
Giàu hay nghèo, xấu hay đẹp, chúng ta ai cũng chào đời bằng tiếng khóc, tiếng khóc ấy là sự đời thống khổ, được mất, phúc họa vô thường, chẳng trừ một ai. Một lẽ hiển nhiên, Đời người phúc họa vô thường, sống có phúc phần, thấu hiểu được điều này giúp ta có cuộc đời nhẹ nhàng, an yên hơn.
-
Đã bao giờ bạn tự hỏi, Đi hết cuộc đời, ta còn lại gì? Trong một thế giới tiện nghi đi đôi với đầy rẫy những cám dỗ, cạm bẫy, hư danh và bệnh tật, mất mát, chúng ta chỉ là những hạt cát li ti, nhỏ nhoi và mỏng manh. Thấy đó, được đó, còn đó hay mất đó nó trôi qua nhanh lắm. Sống thật đáng sống, sống như ta chỉ còn một ngày để sống để chúng ta ngẫm được, Đi hết cuộc đời, ta còn lại gì?