Chữ “tu” là một trong những chữ quen thuộc nhất đối với người học Phật, nhưng cũng chính vì quá quen nên đôi khi chúng ta sử dụng nó mà không còn dừng lại để hỏi cho thật sâu: tu thực sự là gì? Có người cho rằng tu là đi chùa đều đặn, ăn chay, tụng kinh, niệm Phật, lễ bái, làm công quả, cúng dường hay tham dự những khóa tu. Những việc ấy đều có thể trở thành phương tiện hỗ trợ cho đời sống tu học, nhưng tự thân chúng chưa đủ để xác định một người có thực sự đang tu hay không.
-
Tất bật với vòng quay của mưu sinh , có bao giờ quý vị chợt dừng lại, nhìn tấm thân mình và đặt một câu hỏi : nếu không vì nuôi thân mình , người thân mình , gia đình mình thì mình có phải vất vả như thế này không ? Từ nhỏ , khi sinh ra được vài năm , chúng ta đã phải bước vào con đường học tập để chuẩn bị cho hành trang kiếm tiền để nuôi cái thân mình sau này rồi. Chưa kể, trong một ngày, chúng ta cũng mất rất nhiều thời gian để chăm sóc, vệ sinh nó, rồi lo chuyện ăn uống , ngủ nghỉ đảm bảo sức khỏe cho nó ...
-
Khi hỏi một ai đó rằng: Bạn sợ nhất điều gì? Có người trả lời là sợ người khác coi thường, sợ nghèo khổ, sợ cô đơn. Có người thì nói tôi sợ sấm chớp, sợ đau nhứt, sợ mất mát, sợ bệnh…, chung quy lại thì chúng ta thấy là con người có nhiều cái sợ, nhưng tột cùng vẫn là sợ chết, vì chết là sự chấm dứt xác thân này và không còn sống nữa, mọi thứ từ của cải tiền bạc người thân đều chấm hết.
-
Nếu có một giáo lý nào được xem là nền tảng để hiểu đúng về con người trong Đạo Phật, thì đó chính là giáo lý ngũ uẩn. Bởi toàn bộ cái mà ta gọi là “ta”, “con người”, “bản thân”, “cá tính” hay “cuộc đời của tôi” đều được Đức Phật phân tích thành năm nhóm hiện tượng gọi là ngũ uẩn. Chừng nào chưa hiểu ngũ uẩn, chừng đó ý niệm về một cái tôi độc lập vẫn còn tồn tại. Và chừng nào còn tin vào một bản ngã thật sự, chừng đó khổ đau vẫn tiếp tục có mặt.
-
Vòng luân hồi sinh tử của chúng sanh quá khủng khiếp, chúng ta đã xa nhà quá lâu rồi, lâu đến mức ngay cả Đức Phật, một bậc toàn giác chánh đẳng chánh giác cũng không thể nhớ hết kiếp đầu tiên. Thế nên ta mới thấy nó khủng khiếp đến mức nào. Khi chúng ta được thân người này thì đã là một sự hy hữu và vô cùng khó lắm mới có được sau khi đã trải qua không biết bao nhiêu kiếp luân hồi, lúc thì làm súc sanh, lúc thì ở địa ngục, lúc thì ngạ quỷ…vv. Thế nhưng khi được thân người rồi chúng ta sống vô minh tham sân si tạo biết bao nghiệp bất thiện, để rồi khi chết đi, ta phải lãnh quả báo cho những gì ta đã làm, và rồi lại tiếp tục trôi lăn trên dòng sông sinh tử bất tận.
-
Đức Phật thường dạy các vị tỳ kheo còn khỏe mạnh và minh mẫn cũng như những vị sắp lìa đời: “Thân này khi hơi thở đã đi rồi, lửa gió đi rồi, thức đi rồi, thì nó giống như khúc củi, không có giá trị chi nữa. Người ta đem đi bỏ.” Đây là sự thật về thân. Thân này một ngày nào đó sẽ tan rã, không còn gì. Ngôi nhà xây cho thân một ngày nào sẽ vô dụng, sụp đổ.
-
Đức Phật nói về dục vọng và lục trần - sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp. Sự ham muốn hạnh phúc, đau khổ, tốt, xấu, v.v... dẫy đầy khắp nơi! Sắc - có cảnh tượng nào có thể sánh được với cảnh tượng một phụ nữ. Không phải vậy sao? Một người đàn bà đẹp không làm cho bạn muốn nhìn sao? Một người với thân hình hấp dẫn vừa đi ngang qua - bạn nhìn sững!
-
Tác ý là sự quyết định của tâm. Tác ý có thể xấu hay tốt, thiện hay bất thiện.
Tác ý sanh lên trong lúc nào? Tác ý có thể sanh lên từ cảm giác nhưng cũng có thể sanh lên từ sự suy tưởng hay suy nghĩ của mình.Như vậy, làm thế nào để biết chắc chắn đó là tác ý?
-
Vì sao ta khổ? Câu hỏi ấy không dành cho người đang chìm trong bi kịch quá rõ ràng. Khi mất mát ập đến, khi bệnh tật hoành hành, khi chia ly xé nát tim gan, ta biết mình khổ. Nhưng khổ đau sâu nhất không phải lúc sóng gió nổi lên, mà là khi mặt biển phẳng lặng nhưng bên dưới vẫn âm thầm cuộn chảy.
-
Bản tính tự tính thanh tịnh, không đến cũng không đi, không sinh cũng không diệt. Kẻ phàm phu khi gặp cảnh vui thì khởi tâm tham ái, dính mắc vào tướng hỷ lạc, ấy là tự trói buộc mình vào sợi dây vô hình của nhân duyên.
-
Bạn có thể thấy ánh sáng vĩ đại, bầu trời vô hạn, sự im lặng sâu thẳm, hoặc sự hiện diện của một vị thầy. Đây là những giấc mơ cuối cùng. Khi tỉnh thức trở nên hoàn hảo, ngay cả chúng cũng biến mất. Và dưới đây mời bạn khám phá 7 loại giấc mơ:
-
Vũ trụ bao la rộng lớn, vũ trụ luôn vận hành theo quy luật của nó, bất di bất dịch, mọi thứ đều tự động và rất chính xác. Dưới đây 7 Định luật quy luật lớn của Vũ Trụ:
-
Dưới đây là 7 thể huyền bí mà Osho mô tả. Osho quan niệm, mở rộng từ những truyền thống huyền môn phương Tây, chúng ta không chỉ có một thân thể, mà có đến 7 thân thể, gọi là 7 thể.
-
Tính chất của Pháp nơi mỗi người chúng ta là giống nhau. Nhưng trên hiện tướng mỗi người đều khác. Tất cả vật chất (28 sắc pháp) cuối cùng chỉ còn là yếu tố đất, nước, lửa, gió và hư không (trong kết cấu của đất, nước, lửa, gió luôn có khoảng không). Do đó, hư không là môi trường để đất, nước, lửa, gió có sự cấu tạo.
-
Trong cuộc sống, ta thường hay lo lắng về việc giữ gìn danh tiếng, hình ảnh, và địa vị của mình trước người khác. Chúng ta nỗ lực tạo dựng một “bên ngoài” hào nhoáng, không tỳ vết để được người đời tôn trọng, yêu quý, hay nể phục.
-
Nguồn gốc của sinh tử luân hồi là do vô minh, vô minh duyên hành, và hành tạo nghiệp, hành ở đây là hành động nói năng thể hiện qua sắc thân này. Chúng ta tham lam, sân hận, si mê một cách vô thức nên đã vô tình tạo nghiệp mà ta không hề hay biết.
-
Chỉ cần thấy rõ cách thói quen được dựng lên thì chúng sẽ tự mất đi quyền lực. Trong giáo lý về nghiệp, điều này được nói rất giản dị. Nghiệp không phải là bản án được áp đặt từ bên ngoài. Nghiệp là “xu hướng của dòng tâm” quen đi theo một hướng nào đó.