Để có được thân người như hiện nay thì trong vô lượng kiếp trước ta đã nỗ lực tu tập rất nhiều, và nhiều thiện duyên ở một kiếp nào đó mà ta đã tu tập nên kiếp này ta mới được thân người. Thế nhưng chúng ta lại không biết trân quý và để kiếp người trôi qua một cách lãng phí như bao kiếp đã trôi qua.
-
Tính chất của Pháp nơi mỗi người chúng ta là giống nhau. Nhưng trên hiện tướng mỗi người đều khác. Tất cả vật chất (28 sắc pháp) cuối cùng chỉ còn là yếu tố đất, nước, lửa, gió và hư không (trong kết cấu của đất, nước, lửa, gió luôn có khoảng không). Do đó, hư không là môi trường để đất, nước, lửa, gió có sự cấu tạo.
-
Nguồn gốc của sinh tử luân hồi là do vô minh, vô minh duyên hành, và hành tạo nghiệp, hành ở đây là hành động nói năng thể hiện qua sắc thân này. Chúng ta tham lam, sân hận, si mê một cách vô thức nên đã vô tình tạo nghiệp mà ta không hề hay biết.
-
Đạo sư Gungthang Tenpe Donme nói rằng: Tái sinh làm người, được một lần này, là sống với nguy cơ sống lãng phí, không đạt đến được với mục tiêu của kiếp người. Xin hãy giữ chặt lời khuyên khẩn thiết này! Chúng ta lấy năm hợp thể, hoặc lấy tâm của mình, để mà cảm nhận về “cái tôi.” Chúng ta luôn tự nhiên cảm thấy “tôi muốn vui, tôi không muốn khổ,” nhưng lại cứ mãi chạy theo hạnh phúc và khổ đau trước mắt, lầm lẫn cho rằng đây là hạnh phúc khổ đau vĩnh cửu, vì vậy mà chỉ biết theo đuổi hạnh phúc của đời này, nhất là loại hạnh phúc vật chất.
-
Trong giáo lý đạo Phật, Bát Phong (Attha Dhammā Loka Dhamma) là một khái niệm hết sức thiết thực và sâu sắc, mô tả tám trạng thái, hoàn cảnh thế tục mà bất kỳ người nào cũng phải đối mặt trong đời. Hiểu và thực hành đối với "tám ngọn gió" này là chìa khóa để phát triển sự an lạc, tĩnh thức và giải thoát thật sự.
-
Chỉ cần thấy rõ cách thói quen được dựng lên thì chúng sẽ tự mất đi quyền lực. Trong giáo lý về nghiệp, điều này được nói rất giản dị. Nghiệp không phải là bản án được áp đặt từ bên ngoài. Nghiệp là “xu hướng của dòng tâm” quen đi theo một hướng nào đó.
-
Hàng ngày ta sống từ lúc thức dậy buổi sáng đến khi tối khuya đi ngủ thì ta có thật sự sống không? Hay là ta bị chi phối bởi cơm áo gạo tiền, công danh sự nghiệp chi phối. Tất cả mọi thứ chúng ta đều làm trong si mê vô minh mà không tỉnh thức nhận ra.
-
Nếu có một ranh giới phân chia giữa “học Phật cho có” và “học Phật thật sự”, thì ranh giới ấy chính là chỗ hiểu hay không hiểu nhân quả. Bề ngoài, hai người đều có thể tụng kinh, đi chùa, lễ bái nhưng bên trong, một người đang chuyển hóa đời sống, còn người kia chỉ đang khoác lên mình một lớp vỏ Phật giáo. Không hiểu nhân quả, Phật pháp dễ bị biến thành nghi lễ, thành an ủi tinh thần, thậm chí thành nơi nương tựa cho sự né tránh trách nhiệm. Hiểu nhân quả, Phật pháp lập tức trở lại đúng bản chất của nó: con đường tỉnh thức.
-
Đừng đi tìm hơi thở, hãy để hơi thở tìm mình Tôi không bao giờ chủ động đi tìm hơi thở của mình (I never ever go looking for my breath). Cách tôi làm là: Tôi ngồi xuống, nhắm mắt lại và thư giãn cơ thể nhiều nhất có thể.