Theo lối sống thông thường, con người chúng ta thường thích đám đông, thích tụ họp , thích chuyện trò giao tiếp cùng nhau…Mà quên rằng , sẽ có những lúc trong cuộc đời, chúng ta sẽ chỉ có một mình. Hay nói chính xác hơn, trong vòng luân hồi sinh tử, hầu hết những giờ phút quan trọng chúng ta chỉ có một mình : một mình sinh ra, một mình chết đi, một mình trên giường bệnh, một mình với tuổi già cô quạnh, một mình bệnh tật nằm đợi nghe tiếng bước chân người thân ,… thì nó đáng sợ lắm quý vị. Nhưng với một người có đời sống quán chiếu thường xuyên và liên tục thì tuổi già sẽ không đáng sợ như vậy nữa đâu, một mình sẽ không đáng sợ mà còn ngược lại với người có nội lực, nội hàm.
-
Vòng luân hồi sinh tử của chúng sanh quá khủng khiếp, chúng ta đã xa nhà quá lâu rồi, lâu đến mức ngay cả Đức Phật, một bậc toàn giác chánh đẳng chánh giác cũng không thể nhớ hết kiếp đầu tiên. Thế nên ta mới thấy nó khủng khiếp đến mức nào. Khi chúng ta được thân người này thì đã là một sự hy hữu và vô cùng khó lắm mới có được sau khi đã trải qua không biết bao nhiêu kiếp luân hồi, lúc thì làm súc sanh, lúc thì ở địa ngục, lúc thì ngạ quỷ…vv. Thế nhưng khi được thân người rồi chúng ta sống vô minh tham sân si tạo biết bao nghiệp bất thiện, để rồi khi chết đi, ta phải lãnh quả báo cho những gì ta đã làm, và rồi lại tiếp tục trôi lăn trên dòng sông sinh tử bất tận.
-
Đức Phật nói về dục vọng và lục trần - sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp. Sự ham muốn hạnh phúc, đau khổ, tốt, xấu, v.v... dẫy đầy khắp nơi! Sắc - có cảnh tượng nào có thể sánh được với cảnh tượng một phụ nữ. Không phải vậy sao? Một người đàn bà đẹp không làm cho bạn muốn nhìn sao? Một người với thân hình hấp dẫn vừa đi ngang qua - bạn nhìn sững!
-
Tác ý là sự quyết định của tâm. Tác ý có thể xấu hay tốt, thiện hay bất thiện.
Tác ý sanh lên trong lúc nào? Tác ý có thể sanh lên từ cảm giác nhưng cũng có thể sanh lên từ sự suy tưởng hay suy nghĩ của mình.Như vậy, làm thế nào để biết chắc chắn đó là tác ý?
-
Vì sao ta khổ? Câu hỏi ấy không dành cho người đang chìm trong bi kịch quá rõ ràng. Khi mất mát ập đến, khi bệnh tật hoành hành, khi chia ly xé nát tim gan, ta biết mình khổ. Nhưng khổ đau sâu nhất không phải lúc sóng gió nổi lên, mà là khi mặt biển phẳng lặng nhưng bên dưới vẫn âm thầm cuộn chảy.
-
Vũ trụ bao la rộng lớn, vũ trụ luôn vận hành theo quy luật của nó, bất di bất dịch, mọi thứ đều tự động và rất chính xác. Dưới đây 7 Định luật quy luật lớn của Vũ Trụ:
-
Người tự do là người làm bất cứ việc gì cũng đều làm chủ được mình, thấy rõ chính mình mà không bị ngoại cảnh lôi kéo.
-
Giàu hay nghèo, xấu hay đẹp, chúng ta ai cũng chào đời bằng tiếng khóc, tiếng khóc ấy là sự đời thống khổ, được mất, phúc họa vô thường, chẳng trừ một ai. Một lẽ hiển nhiên, Đời người phúc họa vô thường, sống có phúc phần, thấu hiểu được điều này giúp ta có cuộc đời nhẹ nhàng, an yên hơn.
-
Đã bao giờ bạn tự hỏi, Đi hết cuộc đời, ta còn lại gì? Trong một thế giới tiện nghi đi đôi với đầy rẫy những cám dỗ, cạm bẫy, hư danh và bệnh tật, mất mát, chúng ta chỉ là những hạt cát li ti, nhỏ nhoi và mỏng manh. Thấy đó, được đó, còn đó hay mất đó nó trôi qua nhanh lắm. Sống thật đáng sống, sống như ta chỉ còn một ngày để sống để chúng ta ngẫm được, Đi hết cuộc đời, ta còn lại gì?
-
Con người chúng ta đến thế gian thế giới này để làm gì đây, có phải để tìm kiếm tham lam của cải vật chất, nhà lầu xe hơi, chức quyền doanh vọng không? Hay là những thứ ấy chỉ là tạm bợ tạm thời trên thế gian này, để rồi sau đó ra đi, bỏ lại cho người khác với rất nhiều nuối tiếc, chẳng đem theo được thứ gì.
-
Nhân quả đừng đợi thấy mới tin, nhân quả là bảng chỉ đường, giúp con người tìm về thiện lương. Không phải là không có quả báo, là vì thời gian chưa đến. Phàm làm việc gì cũng nên nghĩ đến hệ quả, hậu quả đằng sau đó. Nhân quả báo ứng không bỏ sót một ai. Đó là lời Phật dạy ý nghĩa về Luật nhân quả báo ứng ở đời trong cuộc sống.
-
Mạng sống con người rất mong manh, chỉ trong một hơi thở, thở ra mà không thở vào là kết thúc kiếp người. Đời người như gió thoảng mây trôi, đời người như chiếc lá gió qua bỗng chốc hóa vô thường. Ngày ta sinh ra đời, mọi người cười ta khóc. Hãy sống như thế nào để khi ra đi mọi người khóc ta cười, hãy sống biết quý trọng từng phút giây mình đang có, thế gian luôn thay đổi khôn lường và thoảng chốc ta không còn trên thế gian hồng trần này nữa.
-
Cuộc đời người như một giấc mơ có thật, ai rồi cũng phải xuống ga cuối cùng của hành trình cuộc đời, cho dù bạn muốn hay không muốn thì sớm muộn gì cũng phải tới. Chính vì vậy trong lúc ta đang sống khoẻ mạnh thì hãy vui tươi, hãy để mỗi ngày sống đi làm là một ngày vui hạnh phúc, cuộc sống đầy ý nghĩa tuyệt vời, hãy biết quý trọng từng phút giây thật ý nghĩa thật hạnh phúc nhất đời người.
-
Tôi tin rằng những ai đọc được những dòng chữ dưới đây là những người đã trưởng thành và đang tìm cho mình Mục đích sống của bạn là gì, sống có mục đích ý nghĩa lý tưởng. Xin chúc mừng bạn đã thành công và đang trên con đường tìm đến sự thịnh vượng sự trưởng thành và nhiều ý nghĩa giá trị cuộc đời.
-
Sinh lão bệnh tử là vòng lẩn quẩn không thay đổi của con người, bất di bất dịch. Con người được sinh ra, rồi lớn lên trưởng thành, đến tuổi già, bệnh tật rồi chết đi, không một ai thoát được việc này. Vậy có khi nào bạn tự hỏi con người sinh ra từ đâu đến và chết đi về đâu, có ai biết được con người từ đâu mà đến mà sinh ra không? rồi khi chết đi thì sẽ đi đâu và về đâu hay không.
-
Cuộc đời này vốn dĩ vô thường, không có gì là mãi mãi và không có gì là vĩnh hằng, mọi thứ luôn thay đổi theo thời gian, đời người cũng thế. Kiếp người vô thường ngắn ngủi, không có gì là mãi mãi, tất cả chỉ là phù du, ai rồi cũng sẽ chết, rồi cũng sẽ tàn lụi theo thời gian. Hãy biết quý trọng từng phút giây hiện tại bạn ơi.
-
Đời người vô thường, có đó rồi sẽ mất đó, nắm được thì cũng sẽ buông được, cớ sao ta phải tự làm khổ thân ta. Tâm tĩnh lặng giữa dòng đời vạn biến và sống đơn giản cho đời mình thanh thản sẽ giúp bạn sống hạnh phúc, giữ cho tâm của bạn tĩnh lặng để cuộc sống này thêm ý nghĩa và đáng để sống hơn mỗi ngày.