Nếu có một ranh giới phân chia giữa “học Phật cho có” và “học Phật thật sự”, thì ranh giới ấy chính là chỗ hiểu hay không hiểu nhân quả. Bề ngoài, hai người đều có thể tụng kinh, đi chùa, lễ bái nhưng bên trong, một người đang chuyển hóa đời sống, còn người kia chỉ đang khoác lên mình một lớp vỏ Phật giáo. Không hiểu nhân quả, Phật pháp dễ bị biến thành nghi lễ, thành an ủi tinh thần, thậm chí thành nơi nương tựa cho sự né tránh trách nhiệm. Hiểu nhân quả, Phật pháp lập tức trở lại đúng bản chất của nó: con đường tỉnh thức.